Chuyện Lục Tiểu Linh Đồng và bài toán du lịch Việt Nam

Lạ là nhiều người trong chúng ta bức xúc chuyện anh Lục Tiểu Linh Đồng – Tôn Ngộ Không có thể trở thành “đại sứ du lịch” cho Việt Nam. Tôi chẳng ưa gì cái thói hung hăng bá chủ của Tàu, nhưng không vì thế mà tôi không ngưỡng mộ khá nhiều nhân vật Trung Hoa. Hai chuyện này đâu có liên quan gì với nhau? Cái đáng bàn là: Vì sao một người nước ngoài lại nhiệt tình với du lịch Việt Nam như thế, trong khi bản thân những người làm tiếp thị du lịch Việt Nam lại không nghĩ ra việc ấy?

Luc Tieu Linh Dong

Đã hơn một lần, trên báo chí hoặc trên diễn đàn trực tiếp, tôi đã đề nghị rằng Việt Nam cần phải có một cơ quan làm tiếp thị chuyên nghiệp cho du lịch, đừng gắn công việc khó khăn ấy vào một cơ quan quản lý nhà nước ôm đồm hàng ngàn thứ việc củ tỉ khác nữa của ngành du lịch. Hoặc chí ít thì cũng nên thuê hẳn một công ty marketing chuyên nghiệp. Mới đây, lại nghe có người bạn nói, việc tiếp thị du lịch đã được chuyển giao cho Cục Hợp tác Quốc tế của Bộ Văn hoá rồi. À há! Vậy là lại một sự trùng chéo và ôm đồm nữa (!).

Một phóng viên thường trú ở châu Âu kể cho tôi nghe về kỷ niệm tham gia một hội chợ du lịch khá danh tiếng. Trong khi mấy nước láng giềng của chúng ta, Lào và Campuchia, có một gian hàng hoành tráng, với nhiều hoạt động hấp dẫn, dưới sự chung tay góp sức của chính quyền và các doanh nghiệp, thì khu vực Việt Nam lèo tèo mấy gian hàng chắp vá của nhiều doanh nghiệp khác nhau, mạnh ai nấy làm. Còn các quan chức ngành du lịch thì, sau giờ khai mạc, chẳng biết họ làm gì nữa.

Xin thưa rằng, nếu anh vừa là người nắm hầu nắm cổ doanh nghiệp, cấp phép này nọ cho các doanh nghiệp chúng tôi, vừa complet cổ cồn, sang trọng hoành tráng ký kết hợp đồng hợp tác, yến tiệc linh đình, thì anh không thể vừa cùng lúc lăn xả vào thị trường, tiếp thị, quảng cáo, làm truyền thông cho chúng tôi được. Và vì thế, anh cũng không thế biết công việc marketing là như thế nào, cũng không thể biết chọn một đại sứ – hay nói đúng hơn là chọn một gương mặt đại diện – cho du lịch Việt Nam là như thế nào. Việc ấy, các doanh nghiệp vẫn thường tự làm, nếu muốn, ngon ơ. Bởi vì, nó hoàn toàn thuần tuý nghiệp vụ truyền thông.

Một thương hiệu, chọn đại diện/đại sứ cho họ là để tăng cường hình ảnh cho thương hiệu, để dễ bán hàng. Và họ chọn gương mặt đại diện phù hợp với mỗi thị trường riêng. Du lịch Việt Nam cũng thế, nếu coi đó như là một thương hiệu, một sản phẩm để bán, thì người đại sứ phải giúp chúng ta bán được cái món hàng đó chứ nhỉ.

Trở lại chuyện Lục Tiểu Linh Đồng, nếu anh ta có ảnh hưởng đối với thị trường du lịch tiềm năng ở Trung Quốc, và tư cách, hình ảnh đủ sạch sẽ, thì tại sao không thể trở thành đại sứ du lịch cho Việt Nam được. Bài toán của người làm marketing sẽ là: Nếu quảng bá du lịch Việt Nam với hình ảnh Lục Tiểu Linh Đồng thì có làm gia tăng số lượng khách du lịch Trung Quốc đến Việt Nam hay không? Nếu câu trả lời là không, thì ngay cả miễn phí cũng không nên chọn, vì chúng ta sẽ lãng phí tiền bạc quảng cáo cho hình ảnh đó.

Chiến dịch Visit California và thủ hiến Edmund G. Brown Jr. của tiểu bang này, năm 2013, đã thuê người mẫu-diễn viên Cao Viên Viên (Gao Yuanyuan) làm đại sứ cho họ ở thị trường Trung Quốc, thông qua một công ty quảng cáo địa phương là WE Marketing Group, một thành viên của mạng lưới các công ty quảng cáo độc lập toàn cầu Worldwide Partners Inc. Du lịch California chi cho hoạt động marketing ở Trung Quốc khoảng 1,6 triệu đôla mỗi năm, với hy vọng nâng số khách du lịch đến tiểu bang này lên con số 1,1 triệu người mỗi năm (đến 2015). Họ tính mỗi du khách Trung Quốc chi tiêu khoảng 2900 đôla, tức là khả năng thu về tròm trèm 3 tỉ đôla mỗi năm cho nền kinh tế California.

Gao Yuen Yuen

Nhưng, bài toán quan trọng hơn nhiều là, làm thế nào để du khách bỏ ra nhiều tiền khi đến Việt Nam? Không những thế, họ còn quay lại và tiếp tục chi nhiều tiền hơn?

Công ty Le Bros của tôi làm một khảo sát nho nhỏ trong phạm vi 84 công ty thành viên ở 75 quốc gia thuộc Worldwide Partners Inc. về Vịnh Hạ Long. Kết quả hết sức bất ngờ: 71% người trả lời chưa bao giờ nghe nói đến Vịnh Hạ Long. Trong số những người đã nghe nói về Vịnh Hạ Long, thì 74% chưa đến Vịnh Hạ Long lần nào. Trong số ít ỏi những người đã đến Hạ Long, mặc dù rất ưa chuộng cảnh đẹp, sự yên tĩnh, trải nghiệm du thuyền trên vịnh, nhưng hầu hết trong số họ không hề có kế hoạch quay trở lại.

Nguyên nhân là gì? Rõ ràng là những nỗ lực marketing – không thể nói là không tốn kém – của chúng ta lâu nay chưa hề hiệu quả. Ngay cả khi du khách đã đến Hạ Long rồi, thì chúng ta thiếu những yếu tố hấp dẫn cơ hội cho du khách chi tiền, ngoài những lợi thế sẵn có được thiên nhiên ban tặng. Thật khó cạnh tranh với các điểm đến khác, khi Hạ Long thiếu hẳn các hoạt động giải trí, thiếu cơ sở vật chất và tiện nghi…
Như thế, cái P đầu tiên, product – sản phẩm, trong 4P cơ sở của marketing, mà ngành du lịch chưa làm được, thì cái P-promotion, quảng bá, trật lấc hết cả. Bảo vì sao làm mãi vẫn không ổn (!).

halong bay

Ý kiển của bạn
vinhlq says:

Thank you, Camille.
I have not yet paid enough attention to this.